Những bài văn mẫu hay lớp 11

Soạn bài thơ Tự tình II của Hồ Xuân Hương

Đề bài: Soạn bài thơ Tự tình II của Hồ Xuân Hương

TIỂU DẪN

Tác giả

  • Hồ Xuân Hương chưa rõ năm sinh năm mất
  • Quê ở Nghệ An
  • Cuộc đời, tình duyên ngang trái, éo le
  • Tác phẩm gồm thơ chữ Nôm và thơ chữ Hán.
  • Hồ Xuân Hương thường viết về hụ nữ, trào phúng mà trữ tình, đậm đà chất văn học dân gian.
  • Hồ Xuân Hương được mệnh danh là “Bà Chúa thơ Nôm”,

Tác phẩm

  • Tự tình II nằm trong chùm thơ Tự tình gồm ba bài của Hồ Xuân Hương

HƯỚNG DẪN HỌC BÀI

Câu 1.

Bốn câu thơ đầu cho thấy:

Tác giả đang rơi vào cảnh cô đơn, hiu quạnh và đau khổ. Giữa đêm khuya thanh vắng, chỉ có một mình Xuân Hương gặm nhấm nỗi buồn.

  • Tiếng trống văng vẳng càng làm cho không gian tĩnh mịch, im lặng và vắng vẻ.
  • Tiếng trống canh dồn gợi lên sự buồn bã cô đơn.
  • Tác giả tự thấy mình trơ cái hồng nhan với nước non. Ở đây là sự bẽ bàng, sự tủi hổ và cũng là sự bất cần, buông xuôi với nỗi đau trong lòng.
  • Chén rượu hương đưa say lại tỉnh, câu thơ cho ta thấy rằng tâm trạng của nữ thi sĩ đang rất buồn. Nàng muốn tạm thời quên đi thực tại nhưng không thể làm được. Chứng tỏ nỗi đau ấy rất sâu sắc.
  • Trăng khuyết chưa tròn gợi lên một mối tình dở dang, đầy đau khổ.
Xem thêm:  Phân tích tình yêu quê hương đất nước qua Đây thôn Vĩ Dạ, Đây mùa thu tới, Thơ duyên…

Câu 2.

Hình tượng nhiên nhiên trong hai câu 5, 6:

Loading...
  • Cảnh thật: cảnh vật xung quanh Xuân Hương có những đám rêu dưới đất, mọc lên xanh tốt tạo thành từng đám. Trên trời, những đám mây bồng bềnh trôi, xen kẽ những núi đá cao.
  • Tâm trạng tác giả trước cảnh vật: Xuân Hương khát khao hạnh phúc, mạnh mẽ vươn lên như những đám rêu dù yếu mềm vẫn mọc được thành từng đám, như những đám mây không ngại đá núi chênh vênh. Trước số phận khổ đau của mình, dù có đau buồn nhưng Xuân Hương vẫn mang nhiều hi vọng vào cuộc sống, vào tình duyên.

Câu 3.

Hai câu kết.

  • Xuân Hương nhận ra sự thật cuộc đời: rằng thời gian trôi đi không bao giờ trở lại, như tuổi xuân một khi đã qua đi rồi cũng không thắm lại lần hai. Vì thế, mỗi một mùa xuân qua đi là một lần tuổi xuân của đời người cũng trôi đi.
  • Trước sự qua đi vô thường của luật đời, Xuân Hương đau khổ cho tình duyên của mình không những không được trọn vẹn mà còn vơi bớt đi, khiến mảnh tình san sẻ tí con con.

Câu 4.

Trong đau khổ, Xuân Hương vẫn khát khao hạnh phúc, vẫn hướng tới tương lai. Nhìn đám rêu yếu ớt vươn mình trong kẽ đất, Xuân Hương đã tự nhủ bản thân càng phải cố gắng lên. Giống như đám mây ở nơi chân trời xa kia cũng đã vượt qua hàng nghìn núi đá sắc nhọn để bồng bềnh trôi giữa không trung. Thế nhưng, càng khát vọng bao nhiêu, nữ thi sĩ lại càng thất vọng bấy nhiêu khi thời gian dành cho đời người là hữu hạn. Xuân đi xuân lại đến. Nhưng tuổi thanh xuân chẳng ai có thể thắm lại hai lần. Mảnh tình Xuân Hương ôm ấp trong lòng cứ thế ra đi dần theo tuổi xuân. Nàng bất lực trước sự vô tình của thời gian và sự dang dở của tình duyên.

Xem thêm:  Phân tích giá trị nghệ thuật và tư tưởng của đoạn văn tả cảnh ông Huấn Cao

Bà Chúa thơ Nôm đã mượn thơ, mượn cảnh để thể hiện một cách sâu sắc tâm tình đau khổ của mình.